Mối tình đầu của mẹ là một người phụ nữ


Mối tình đầu của mẹ là một người phụ nữ

Ngày hôm qua, con gái mẹ – 17 tuổi – bối rối thú nhận về lần đầu biết rung động trước một bạn trai cùng lớp. Điều đó khiến mẹ hạnh phúc vô cùng vì đã chờ đợi từ gần 1 tuần trước – lúc phát hiện lá thư tình con giấu trong cặp rồi kia! Lần đầu biết yêu, má con hồng hơn và mắt long lanh hơn. Con ôm mẹ thủ thỉ nhẹ nhàng: ‘Bố con có phải mối tình đầu của mẹ?’. Mẹ mỉm cười dù trong lòng dậy sóng: ‘Bố con là mối tình đầu…!’. Đây là lần đầu tiên mẹ nói dối con. Mẹ xin lỗi, con yêu! Mối tình đầu của mẹ là một người phụ nữ! …

Bố và mẹ chơi thân với nhau từ ngày còn học lớp 6. Đỗ đại học, cả hai lại may mắn cùng trường. Thông qua người bạn cùng lớp, mẹ biết đến một câu lạc bộ (CLB) tình nguyện thường xuyên tổ chức rất nhiều chương trình ý nghĩa, hỗ trợ các bệnh nhi ung thư máu nên đã rủ rê bố con đăng ký tham gia. CLB hỗ trợ các bệnh nhi ung thư máu – đó chính là nơi mẹ đã gặp mối tình đầu của mẹ!

Cô ấy tên H.L – là đóa hoa cá tính, rực rỡ nhất của CLB. Vẻ ngoài duyên dáng ẩn chứa bên trong một trái tim mạnh mẽ – khiến mẹ choáng ngợp ngay từ lần gặp đầu tiên. Hoạt động cùng CLB một thời gian, mẹ mới nghe phong thanh rằng H.L không thích đàn ông, bằng chứng là đã có rất nhiều chàng trai đổ rạp dưới chân cô ấy mà không được chấp nhận. Còn có tin đồn: Ngày học phổ thông, H.L từng cùng một cô bạn học bỏ trốn và bị gia đình bắt lại, đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Một thời gian sau, cô bạn kia mất vì ung thư máu, H.L mới trở lại ‘bình thường’. Mẹ không để tâm nhiều đến những lời đồn nhưng cũng chẳng thể tự ngăn mình ngừng quan tâm. Cách cô ấy nói cười, pha trò; cách cô ấy dạy các bệnh nhi ung thư máu học múa, học hát; cách cô ấy chạy xuôi chạy ngược tìm nguồn tài trợ để mỗi bệnh nhi có thêm một chút tiền trang trải viện phí, cho suất cơm của các em có thêm miếng tôm, miếng thịt; cách cô ấy ôm mẹ và khóc mỗi khi có một bệnh nhi không trụ được nữa, phải ra đi… Tất cả đều khiến mẹ ngưỡng mộ và thương xót vô cùng… Có ai như cô ấy không?!

Đi làm rồi vẫn cứ ngược xuôi vì hoạt động của CLB, đến nỗi mấy tháng trời nghỉ việc quá nhiều bị trừ lương gần hết, vậy mà chẳng bao giờ thấy cô ấy than vãn nửa lời! Trong mẹ bắt đầu nhen nhúm một thứ tình cảm chẳng thể gọi tên. Mẹ thấy nhớ cô ấy nhiều hơn, chỉ mong đến những buổi hoạt động thường kì để được gặp cô ấy. Mẹ đã nghĩ đó là tình thương nhưng không phải!

Chính bố con đã ‘khai sáng’ cho mẹ, rằng: ‘Cậu yêu rồi!’. Cũng phải thêm hơn 1 tuần mất ngủ vì trằn trọc suy nghĩ, mẹ mới dám thừa nhận sự thật – mẹ đã yêu! Lúc mẹ nhận ra tình cảm của mình, cũng là lúc H.L xin nghỉ hoạt động ở CLB. Ngày cô ấy đến làm đơn xin nghỉ, mẹ cảm thấy thực sự choáng váng. Mẹ vẫn nhớ hôm đó cô ấy đội một bộ tóc giả làm xoăn thật đẹp, khuôn mặt trang điểm khá cầu kì. Nỗi bất ngờ và giận hờn vô cớ khiến mẹ không nhận ra nét mỏi mệt trên gương mặt ‘tình đầu’.
Mẹ chỉ đơn giản nghĩ: ‘Cô ấy đến với CLB vì tình yêu, nay chắc cũng ra đi vì một tình yêu…’. Đó là suy nghĩ ích kỉ và độc ác nhất trong đời mẹ. Mẹ quyết quên luôn trên đời từng có một người tên là H.L, một người mà cảm tình mẹ đã dành trao trọn vẹn. Bẵng đi gần 1 năm, anh Chủ tịch CLB thông báo tin động trời cho các thành viên rằng H.L vừa mất. Đến tận nhà đưa tiễn cô ấy đi, mẹ vẫn còn bàng hoàng. H.L mắc căn bệnh có tên là Sarcoma mạch máu, bệnh tiến triển quá nhanh. Suốt cả quá trình, cô ấy đã phải trải qua 2 lần phẫu thuật, 5 đợt truyền hóa chất và hơn 10 lần xạ trị. Bộ tóc giả mà cô ấy đội là để che đi mái đầu trọc vì truyền hóa chất, thế mà mẹ đã nghĩ sang chuyện khác… Mẹ thật tồi tệ, phải không con? Tình đầu của mẹ, cũng là tình đơn phương. Mẹ nói dối con, chỉ vì muốn con vững niềm tin rằng con là kết tinh từ tình yêu thương của bố và mẹ.

Quãng thời gian mẹ vật vã khi đánh mất tình đầu, chính bố con là người luôn luôn bên cạnh, an ủi và chở che cho mẹ. Mẹ mắc nợ bố con nhiều quá, món nợ này mẹ đã quyết – sẽ trả bằng cả cuộc đời, tất nhiên mẹ cũng yêu bố con nữa. Trời gần sáng rồi, mẹ phải dừng bút thôi. Mong con tha thứ cho mẹ vì lời nói dối… Yêu thương 2 bố con nhiều, hơn tất thảy…