I'm a Lesbian


I'm a Lesbian

Tôi đang ngồi trong một căn phòng xa lạ, tại một đất nước xa lạ với vốn tiếng Anh bập bõm. Chuyến bay khiến tôi mệt mỏi và không muốn đi ra ngoài. Mở laptop, tôi lên mạng và vào trang cá nhân của chị, đôi mắt chị cười thật quyến rũ, và có lẽ cả cuộc đời này tôi sẽ không quên nụ cười ấy, nụ cười kéo tôi ra khỏi vũng sình lầy chính tôi tạo cho mình.. Tôi đã chờ đợi bao đêm để đến được ngày hôm nay, đến giây phút này, đến thời khắc mà tôi có thể thay đổi vận mệnh của chính mình.

Tôi bước vào nhà tắm, dòng nước âm ấm xoa dịu những mệt mỏi, nhìn mình trong gương, tay tôi miết dài trên cơ thể mình và nghĩ về một thân hình khác, cũng mềm mại như vậy. Thân hình tôi trong gương, rồi mai đây sẽ thay đổi thế nào, có rắn chắc hơn, mạnh mẽ hơn không? Tôi nhắm mắt, khóe môi tôi hình như mỉm cười, chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ là một thằng con trai, có thể đường đường chính chính mà đứng trước chị và nói rằng “Chị ơi ! Em yêu chị !”. - Mày là một đứa con bệnh hoạn !

  • – Bố đã chửi mắng tôi như vậy khi tôi nói tôi không phải là con gái mà là một thằng con trai. Mẹ ôm tôi khóc ròng.
  • – Con ơi là con, sao con lại như thế này ? Mẹ đẻ con ra nguyên vẹn, lành lặn cơ mà.
  • – Tôi cầm tay mẹ, lần tìm sự an ủi, động viên. Tôi tìm kiếm sự ấm áp của tình mẫu tử, nhưng KHÔNG, mẹ rùng mình rút dần tay ra. Mẹ lưng tròng mắt nhìn tôi nhưng tôi không thấy tình yêu thương nơi ấy, mẹ nhìn tôi như nhìn một vật thể dị dạng và kinh tởm. Tôi quay sang tìm hai chị, chị Lan, chị Hương bàng hoàng và hoang mang. Ánh mắt, nét mặt họ lộ liễu sự hoảng sợ, nhưng vẫn là không có sự yêu thương. Tôi lầm lũi đi vào phòng, hai chị dạt cả ra để tôi đi, mặt bố hằm hằm đỏ cả lên rồi tím tái, mẹ thì nức nở khóc.
  • – Con hư tại mẹ. Tôi vất vả đi làm để bà dạy nên đứa con nửa nam nửa nữ như vậy à ? Người ngoài biết được họ sẽ cười vào mũi tôi đấy, bà biết không ?
  • – Tiếng quát mắng không ngừng dưới nhà, tiếng đồ vật rơi vỡ loảng xoảng, nhưng không ai biết rằng, ở đây, nơi góc phòng này, một mảnh tâm hồn đã vỡ tan. Không ai hiểu được một cô bé mười bảy tuổi đã đau đớn thế nào, đã thất vọng đến tuyệt vọng ra sao, họ chỉ cần biết, một người mang thân hình con gái thì tâm hồn cũng phải là của con gái, họ chỉ cần biết cái chữ THỂ DIỆN lớn hơn nỗi đau trong trái tim của đứa con gái họ dứt ruột đẻ ra phải gánh chịu.

Đêm hôm ấy, có một cô gái mười bảy tuổi bỏ nhà ra đi, chỉ một chiếc túi xách với vài ba bộ quần áo và những đồng tiền lẻ từ ống tiết kiệm, cô gái ấy là tôi. **** Tôi là đứa con gái út trong một gia đình có ba chị em gái, hai chị của tôi đều là những người hiền dịu, nết na, và họ rất con gái. Để sinh tôi, bố mẹ đã đều phải nghỉ việc tại cơ quan Nhà nước, chuyển sang buôn bán, nhưng sự ra đời của tôi chỉ đem đến cho họ sự thất vọng, những gì họ có được – là tôi – một đứa con gái lại không xứng đáng với những gì họ đánh đổi. Tôi mặc những bộ quần áo bố mẹ sắm cho tôi trước khi tôi ra đời, là những chiếc áo phông siêu nhân, là những màu đen, xám thay vì màu hồng điệu đà hay trắng ngây thơ. Tôi chưa từng mặc váy, và cũng không có khái niệm về dây buộc tóc hay nơ cài đầu, mái tóc tôi luôn lòa xòa không quá gáy.

Lúc bé, có đôi lần tôi khóc đòi mặc váy, bởi nếu tụi con gái trong lớp không thích chơi với một “thằng con trai xấu trai” như tôi, nhưng về sau tôi cũng quen dần, tôi bắt đầu chơi với bọn con trai những trò như bắn bi, đuổi bắt, bắn súng cao su, bọn con trai chơi gì, tôi cũng chơi trò ấy, duy chỉ một trò. Đó là khi bọn chúng quay mặt vào tường và thi nhau xem thằng nào xa hơn, riêng tôi không thể, vì cơ thể tôi đâu phải là cơ thể của một thằng con trai. Tuổi thơ tôi cứ thế trôi qua, tôi thích những bộ đồ của con trai hơn là con gái, bố mẹ cũng thấy rất bình thường, vì từ nhỏ tôi đã như vậy. Nhưng tôi thấy mình bắt đầu thay đổi khi vào cấp hai. Bọn con trai hay hỏi tôi cách làm liêu xiêu một bạn nữ trong lớp, vì chúng nghĩ tôi là đứa hiểu con gái nhất. Có lúc tôi trả lời qua loa, có lúc tôi trả lời ấp úng và đỏ mặt, không phải vì tôi ngại hay xấu hổ, mà bởi tôi cũng thấy thinh thích bạn nữ ấy. Và tôi đã từng nghĩ mình không có vấn đề về giới tính.

Cho đến khi tôi vào cấp ba, tôi thấy mình dị hợm trong bộ áo dài, trong khi những bạn nữ khác thật xinh đẹp, tôi thích nhìn họ, và ở đằng xa, có người thích nhìn tôi. Từ việc là bạn cùng khối, tôi và Long đã trở nên thân hơn, là bạn thân rồi là người yêu.

Tôi nhận lời yêu Long hơn ba tháng nhưng chưa một lần cầm tay, không một cái ôm, và khi môi Long sượt nhẹ qua môi tôi, cảm giác chua lòm ở cổ họng, tôi đã tát Long. Long ngạc nhiên nhìn tôi. – Long xin lỗi.

– Tôi ngạc nhiên về hành động của chính mình, tôi và Long lẳng lặng bên nhau.

Lần thứ hai. – Long có thể hôn My được không?

– Tôi khẽ nhắm mắt lại, run rẩy đợi chờ, cảm giác chua lòm ở cổ họng lại xuất hiện. Môi Long vừa chạm vào môi tôi, tôi đẩy mạnh Long ra và hét lên.

– Tránh xa My ra.

Tôi và Long chia tay trong sự ngạc nhiên của bạn bè, lời cuối Long nói với tôi. – My nên xem lại giới tính của My đi.

Câu nói ấy khiến tôi day dứt, suốt một thời gian dài tôi im lặng, nhưng con người trong tôi thúc giục tôi không thể im lặng mãi được, hoặc là tôi lựa chọn làm rõ mọi chuyện, hoặc là tôi sẽ mãi day dứt bởi câu nói ấy của Long. Kết quả tôi nhận được là những bước thất thểu của chính tôi đi ra từ phòng khám.

Phải, tôi là Les. ***** Ngày đấy cách đây cũng hơn bốn năm rồi. Khi tôi vất vưởng ở một góc công viên, tranh giành chỗ ngủ với lũ trẻ đường phố thì đèn xe của chị chiếu vào khiến tôi chói mắt. Tôi giật mình lồm cồm bò dậy, chị cũng ngạc nhiên không kém.

– Sao thế bé ? Dạt vòm hả ?

– Tôi lặng lẽ gật đầu khi mà không biết chị là người xấu hay người tốt. Mắt chị cười.

– Đi theo chị.

– Tôi không vâng, không dạ, lặng lẽ đi theo. Nụ cười của chị dẫn tôi đi qua đêm tối ấy. Tôi ngồi sau chị, cố để không ngồi thật sát, chị lùa tay ra phía sau, kéo tôi lại gần.

– Ngồi gần lại cho ấm.

– Trái tim tôi loạn nhịp. Chị ngồi đối diện, hiền lành nhìn tôi húp bát cháo đêm, mặt tôi vẫn còn lấm lem. Tôi bỏ nhà đi, lang thang hết nơi này đến nơi khác cũng hơn một tuần, trong túi tôi chỉ còn chút tiền ít ỏi, bởi vậy mà tôi chẳng dám tiêu hoang.

- Bố mẹ em chắc lo lắm đấy.

– Chị điềm đạm nói.

- Bố mẹ em, sẽ chẳng lo cho em đâu.

- Em đừng nói vậy, không có bố mẹ nào là không lo cho con hết. Nhà em ở đâu, chị đưa em về nhé.

- Em…. - Vậy tối nay đến nhà chị, mai chị đưa em về .

- Sao chị lại tốt với em như vậy ? Chị không nói gì, suốt chặng đường chị yên lặng. Tôi càng yên lặng, một lúc thì tôi mấp máy môi, và đôi môi tôi không ngừng nói.

– Em là một đứa bệnh hoạn chị ạ, em là Les. Bố mẹ ghét em, các chị em sợ em.

- Và đấy là lí do em bỏ nhà à ? - …..

- Hãy trở về và cho bố mẹ em một cơ hội.

- Sao chị lại khuyên em như vậy ?

- Em trai chị đã từng bỏ nhà đi, và khi đó nó đã mất do tai nạn. Bố mẹ chị và cả chị đã rất suy sụp. Hãy quay về khi còn kịp em ạ.

– Chị nói, tôi cảm nhận được nỗi đau dồn nén. Tôi lại lặng im. Và lặng im. Ngày hôm sau, chị đưa tôi về nhà như đã hứa. Nhìn thấy tôi, bố mẹ chạy đến ôm tôi vào lòng.

–Mẹ xin lỗi.

– Tôi không biết vì sao mẹ xin lỗi, vì mẹ không thương tôi khiến tôi bỏ đi hay bởi bộ dạng lúc ấy của tôi quá thảm hại.'

- Bố mẹ muốn nói chuyện với con như những người lớn với nhau.- Bố mở lời khi mọi người đã đều bình tĩnh lại.

– Con trở nên như thế này, cũng có một phần do bố mẹ. Đáng lẽ bố mẹ nên bên con và quan tâm đến con hơn. Nhưng sự việc đã đến mức này, bố muốn nghe ý kiến của con.

– Bố tôi nói tiếp. - Con….Con muốn chuyển đồi giới tính.

– Tôi ngập ngừng. Bố hơi giật mình khi nghe tôi nói, mẹ giữ bàn tay bố lại.

– Con sẽ tự kiếm tiền để làm phẫu thuật.

– Bố mẹ không nói lời nào, mãi sau, bố mới nói.

- Nếu năm tới con đỗ đại học.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Tôi đi học, tôi đi làm thêm, tôi liên lạc với chị, tôi thi đại học. Có lẽ tôi sẽ không có ý định chuyển đổi giới tính nếu tôi không gặp chị vào tối hôm ấy. Chị là người cho tôi cảm giác được yêu thương khi tôi lạc lõng trong cuộc sống này, nhưng nếu tôi bên chị với thân phận của một người con gái, tôi mãi mãi không mang đến cho chị hạnh phúc mà chỉ là tiếng dèm pha, dè bỉu của người đời dành cho chị. Vào đại học, tôi vẫn học, vẫn đi làm thêm và vẫn liên lạc với chị. Chị vẫn vậy, vẫn cười với tôi bằng ánh mắt. **** Mẹ dúi vào tay tôi một sổ tiết kiệm, nói ra ngân hàng rút tiền cho mẹ. Tôi hơi ngạc nhiên, không hiểu gia đình có việc gì cần tiền gấp. Và tôi giật bắn mình khi đến ngân hàng và mở sổ tiết kiệm ra. Trần Hoàng My. Một số tiền không nhỏ mẹ dành cho tôi, một trăm triệu. Số tiền ấy với số tiền tôi dành dụm đã đủ để tôi có thể thực hiện phẫu thuật. Và có lẽ chưa hôm nào tôi vui như hôm ấy. Tôi chuẩn bị các thủ tục để qua Thái Lan, liên hệ với lưu học sinh Việt Nam, họ giúp tôi liên hệ với bệnh viện và bác sỹ. Và lúc này, tôi đang ở Thái Lan, chờ đợi giây phút trọng đại của cuộc đời mình.

- Chị quyết định rồi chứ ?

– Linh – cô bạn lưu học sinh tôi đã liên lạc, hỏi tôi.

– Sẽ đau lắm đấy.

- Chị không muốn người ấy phải yêu một người nửa nam nửa nữ như chị.

– Tôi bình tĩnh trả lời. - Les, không phải là không thể trở thành người bình thường. Người ấy có yêu chị không, nếu yêu chị thì dù chị thế nào cũng chấp nhận chị chứ. Mà bố mẹ chị đồng ý để chị phẫu thuật à ?

– Cô bạn hỏi có vẻ ngạc nhiên.

- Ừ. - Bố mẹ chị thương chị thật đấy. Đêm Bangkok đầy sao, không gian ấy khiến tôi chìm trong suy nghĩ. Chị có yêu tôi không hay chỉ là đồng cảm bởi tôi giống em trai bỏ đi của chị ? Dù đã biết trước nhưng bố mẹ tôi sẽ phải đối diện với chòm xóm, với dòng họ thế nào ? Bạn bè tôi có còn bên tôi nữa không ? Tiếng chuông điện thoại ngắt dòng suy nghĩ của tôi.

- Alo. Mẹ ạ ?

- Con khỏe không ? Không bị lạ thời tiết đấy chứ.

- Vâng con vẫn bình thường. Mai con vào gặp bác sỹ.

- Ừ. Dù con thế nào, thì con cũng là con của bố mẹ.- Mẹ tôi nói rồi cúp máy nhanh. Đầu máy bên này, tôi cảm nhận được sự nóng hổi của những giọt nước mắt đang ở cách tôi rất xa, rất xa.. Tôi ướm thử vào món quà Linh tặng tôi ban chiều, nói rằng tôi nên thử, sau này khi thành con trai rồi tôi sẽ chẳng thể mặc được nữa. Đó là một chiếc váy liền màu xanh nhạt đơn giản, vừa vặn với tôi. Ngắm mình trong gương, tôi vén mái tóc cho bớt lòa xòa. Lần đầu tiên tôi thấy mình giống con gái đến vậy, lần đầu tiên tôi thấy mình đẹp, đúng với cái nghĩa xinh đẹp dành cho con gái. Cầm thỏi son hồng Linh tặng, tôi vụng về tô lên môi. Có lẽ tôi sẽ là một cô gái xinh đẹp. - Buzz ! Em ngủ chưa ? – Chị hỏi tôi.

- Em đây. – Tôi trả lời vội.

- Em xem cái này đi. – Chị gửi cho tôi một đường link, và khi tôi mở ra, tôi đã rất ngạc nhiên. Là một trang web nói về Les, biểu hiện và cả những điều cần làm nếu thực sự Les, ở đó không hề nói đến việc chuyển giới.

- Chị….. – Tôi không biết nên nói với chị thế nào. - Mọi thứ đều có thể xảy ra My ạ. Chị và cả gia đình em luôn chờ em trở về. Mọi người luôn tôn trọng và đón nhận quyết định cũng như con người của em. Chị chỉ muốn, em sẽ không phải gặp thêm nỗi đau nào, không vấp gã thêm lần nào nữa.. Thực ra, trước đây em trai chị không phải bị tai nạn, mà nó đã tự tử khi biết nó bị HIV. Chị biết em và em trai chị là hai việc khác nhau, nhưng vẫn là chị muốn em có quyết định đúng đắn nhất. Em ngủ sớm nhé, ngủ ngoan, em gái.

– Chị không kịp để tôi nói một lời chào. Vẫn mặc bộ váy xanh nhạt ấy, tôi nằm lăn ra giường, thiếp đi lúc nào không biết. **** Tôi thức dậy khi đã gần trưa, vẫn bộ váy từ hôm qua, tôi gọi cho Linh và vội vàng thu xếp đồ đạc. Khi Linh đến, tôi đã tươm tất trong bộ quần áo nam như mọi ngày.

- Chị quyết định rồi à ? – Linh tươi cười hỏi tôi khi trên đường ra sân bay.

- Ừ. Em giúp chị từ chối bên bệnh viện nhé. - Vâng. Chị cứ yên tâm. Tôi vẫy tay tạm biệt người bạn mới quen rồi đi vào phòng chờ, mỉm cười với chính mình khi nghĩ về giấc mơ đêm qua, một giấc mơ tôi mặc áo cưới và đi bên cạnh một chàng trai khác. Chỉ ở bên dưới, vẫn dùng ánh mắt để cười với tôi.

– Chúc em hạnh phúc, em gái ạ.